Chương 154.2_Thế Thân Khí Phi


 

Chương 154.2

 

Từ trong xe ngựa bước ra, lúc này Vũ Dương mới ngẩng đầu lên nhìn đến Cầu Phúc tự cao cao tại thượng trước mặt. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là ba chữ to đùng Cầu Phúc Tự kia được nạm bằng vàng rồng, được ánh sáng rực rỡ ban ngày chiếu rọi nên càng không ngừng bắn ra những tia sáng chói mắt, hào quang chói lọi khắp nơi.

 

Nịnh Phi vốn không hề có chút ý định vội vã tiến vào cầu phúc, chỉ là thản nhiên bước đến một tòa phủ đệ gần đó, trước tiên là tắm rửa thay vào bộ trang y mới.

 

Nghe nói nơi này là do chính hoàng đế Trục Nguyệt đích thân chuẩn bị riêng cho bà cầu phúc Tuy tòa phủ đệ nhìn vào rất đơn giản nhưng trang trí bên trong lại rất thanh nhã độc đáo. Đôi khi Vũ Dương ngẫm lại nếu như được ở trong này, sáng sớm mở mắt có thể nghe tiếng chuông từ Cầu Phúc Tự truyền đến, buổi chiều lại có thể dạo quanh ngắm nhìn cách trang trí thanh lệ đến thoát tục kia thì những ngày ở đây cũng có thể coi như được sống trong sự hưởng thụ hiếm có.

 

Sau khi tắm rửa thay y phục xong, hai người mới sánh vai nhau một trước một sau đi ra khỏi phủ, một đường thẳng đến Cầu Phúc tự. Nhìn đến chín mươi chín bậc thang không nhiều không ít được làm bằng đá trước mặt nàng hơi than thầm trong lòng. Người dân đến đây bái lạy không ngờ cũng rất đông nên hương khói trong chùa quanh năm đều rất thuận vượng, ngay cả bậc thang trước mắt cũng không có chút dấu hiệu nào giống như từng bị rêu xanh phủ qua, ngược lại chính nhờ được xây cất một thời gian dài mà nhìn chúng càng trở nên kiên cố. Ánh sáng trên cao chiếu rọi xuống bậc thang chiếu rọi cả một mảng ánh sáng. Nhấc từng bước chân lên từng bậc thang lạnh lẽo trước mắt, rất nhanh nàng có thể cảm nhận được từng trận mát lạnh đang không ngừng truyền đến từ bên dưới.

 

Vốn bản thân trong người đang mang thai bảy tháng nên mới đi được mười bước nàng đã cảm thấy bắt đầu choáng váng, trước mắt còn phải đối phó với tám mươi mốt cái bậc thang kia, Vũ Dương không khỏi than khổ. May mắn có Nịnh Phi một bên dìu đỡ, nàng thế này mới khó khăn mà lên được tới bậc trên cùng.

 

Chủ trì phương trượng sớm đã đứng chờ trước cửa, nhìn thấy Nịnh Phi tiến đến, trên khuôn mặt ông đầy nếp nhăn trước sau như một vẫn giữ vững nụ cười không đổi. Bô dạng hiền lành của chủ trì làm cho nàng nhìn vào cảm giác như được nhìn thấy một ông lão láng giềng quen thuộc.

 

Cầu Phúc tự được xây dựng theo kiến trúc tương đối mới mẻ nhưng cũng rất độc đáo, hai ngọn núi sừng sững hai bên, cao to mà vững vàng, làm cho nơi này vô tình biến thành một cấm địa bất khả xâm phạm, là nơi may mắn để người dân tiến đến cầu phúc.

 

Đứng tại trước cửa đại điện, chỉ cần hơi cúi đầu xuống liền có thể cảm giác được những hồng trần cuồn cuộn phía sau như sóng triều mạnh mẽ khi nãy cũng đang dần mà thoái lui, thay vào đó là một cảm giác như được một cỗ cương trực đang hùng hồn truyền đến.

 

Ở giữa trung tâm một khoảng sân rộng là đại bảo điện lấp lánh ánh vàng, dẫn vào bảo điện là chín bậc tam cấp. Nàng ngửa đầu nhìn quanh trong bảo điện liền thấy phía sườn tây nơi này có đặt một vị bồ tát cao khoảng mười trượng, khuôn mặt tươi cười trong nắng làm cho người ta cảm giác như có một làn suối ấm áp đang chảy qua.

 

Trung tâm của đại điện có bốn vị sư tăng cao lớn hiện đang đứng theo sau bọn họ, bắt đầu cất tiếng niệm phật, vì Nịnh Phi và người bà muốn cầu phúc tẩy trần một phen, chuẩn bị sẵn sàng cho năm ngày sắp tới.

 

Điệp Vũ Dương dù sao cũng là loại nghé con mới lớn, mặc dù tính tình nàng luôn luôn bình đạm nhưng vừa mới nhìn thấy Thương Duật xuất hiện, trong đầu nàng một màn kia mãi thật lâu sau vẫn còn đang bồn chồn, thấp thỏm chưa lấy lại thanh tỉnh, càng không thể tịnh tâm. Nàng nhìn trộm một chút thấy Nịnh Phi đang ngồi trong góc xếp bằng, mí mắt khép hờ, toàn thân từ đầu đến cuối đều rất nhập tâm nghe theo những lời kinh phật mà chủ trì đang niệm lớn, ngẫu nhiên đôi môi bà thỉnh thoảng cũng khẽ hép vào mở ra như muốn thì thào tự ghi nhớ.

 

Hít sâu mạnh một hơi, nàng đem tâm tình mình hạ xuống. Cuối cùng nàng cũng làm theo, nhẹ nhàng khép hờ mi mắt, muốn lĩnh ngộ sự thâm ảo trong mỗi câu Phật ngữ kia.

 

Thật vất vả mới làm xong hết thảy, đây vốn chỉ mới là ngày đầu tiên bắt đầu cho công việc cầu phúc mà thôi.

 

Chính vì Vũ Dương thân mình đang mang thai nghén không tiện, nên Nịnh Phi đặc biệt cho phép nàng nghỉ ngơi một bên, có thể tự do đi lại trong tự, không cần phải làm bạn kề kề theo sát bên bà.

 

Cả một ngày chứng kiến đủ mọi nghi thức, lúc này Vũ Dương mới hiểu được một điều sở dĩ hoàng đế Trục Nguyệt không thể xem nhẹ chuyện Nịnh Phi cầu phúc cũng chính là những thủ tục cầu kỳ phức tạp này, đặc biệt là cầu phúc vì hoàng đế lại càng là phức tạp hơn rất nhiều. Chứng kiến toàn bộ cả một quá trình diễn ra nàng không thấy Nịnh Phi có bất kỳ biểu hiện gì tỏ vẻ không kiên nhẫn cả, cho dù là một động tác rất nhỏ bà cũng đều rất nhập tâm mà đi làm.

 

Tối đêm đó Điệp Vũ Dương chỉ dùng qua loa một ít cơm canh, rửa mặt chải đầu một phen xong liền sớm đi nghỉ.

 

Thời điểm khi Nịnh Phi tiến đến nàng đã sắp nặng nề chìm vào giấc ngủ.

 

Đứng trước giường thượng, bà lẳng lặng ngắm nhìn dung nhan đang ngủ say của Vũ Dương. Nữ tử trước mắt vì sao ánh mắt luôn phảng phất sự ảm đạm ưu sầu thế kia, bà không có hỏi, mà Vũ Dương vốn là người trầm mặc nên càng không cần phải nói, bà biết dù mình có hỏi thì Vũ Dương cũng sẽ cố ý nói đông nói tây cho qua mà thôi. Mặc dù biết nàng luôn luôn có tâm đề phòng, nhưng rõ ràng địa vị của mình trong lòng nàng vẫn càng ngày càng trọng yếu, chưa từng lùi lại bao giờ, mà bà không khó cũng nhận biết rất rõ điều này.

 

Chưa từng nghĩ qua một nữ nhân vốn tầm thường như nàng thế nhưng lại có năng lực thu hút sự chú ý của bà nhiều như vậy. Mà tình cảm yêu thương bà dành cho nàng hình như cũng không phải đạm mạc, ngược lại có vẻ còn sâu đậm hơn so với những người khác rất nhiều.

 

Khẽ giúp nàng đem chăn đắp lại, bàn tay chạm nhẹ lên hai má của nàng, tâm bà trong khoảnh khắc đó thoáng hơi co rút đau đớn: hài tử của ta, con có từng nghĩ mẫu thân con đang mỗi đêm cầu nguyện, chỉ cần có thể ở trong mộng được nhìn thấy con là đã hạnh phúc lắm rồi đi.

 

Một khắc nghĩ đến đó bà thoáng ngẩn ra, mãi hồi lâu sau mới xoay người, lặng lẽ rời đi.

 

Nịnh Phi vừa rời khỏi phòng, Vũ Dương liền mở lớn hai tròng mắt. Mâu quang dõi theo bóng dáng Nịnh Phi, nàng bất giác cũng sững sờ cả người.

 

Thật ra nàng đã nghĩ người đến sẽ là Thương Duật. Hắn sẽ tức giận vì nàng làm cho hắn lo lắng, nên nàng đem mí mắt khép lại nhưng nàng đã thất vọng rồi. Kết cục người đến, mang lại ấm áp cho nàng hóa ra lại là Nịnh Phi. Cử chỉ dịu dàng, ôn nhu, nhẹ nhàng như thế tựa như mẫu thân trong ký ức xa xôi, người mà nàng chưa từng gặp qua, nhưng cảm giác hiển nhiên trùng hợp vì cả hai đều có chung cái hôn ấp ám tựa như gió nhẹ lướt qua kia.

 

Đêm nay Cầu Phúc tự khắp nơi một màn tĩnh mịch không trăng, ngay cả một vì sao nhỏ dường như cũng keo kiệt không muốn cấp cho nàng, toàn bộ thế gian đều bị một màu u tối, che lấp toàn bộ, đem mọi thứ giấu kín vào bên dưới.

 

Bên ngoài Cầu Phúc tự lúc này bỗng xuất hiện những vị khách không mời mà đến. Đám người nọ dửng dưng không một chút cố kỵ xâm nhập Cầu Phúc tự, thái độ bọn giống như đang đi dạo, nhưng không ngờ thời điểm mà cả đám vừa đột nhập vào bên trong đã bị người ta phát hiện và theo dõi.

 

Tình huống thế này xem ra cũng là lần đầu tiên xảy ra. Những tưởng công phu của mình trước giờ rất cao, còn cẩn thận đến thế không ngờ lại vẫn bị người khác phát hiện. Cầu Phúc tự không phải là nơi có tiếng trong giang hồ về cấp bậc công phu, đây rõ ràng là chuyện không bình thường chút nào. Nếu thực sự người có công phu thâm hậu kia đã đến đây thì trong thời gian sắp tới dĩ nhiên nơi này không có khả năng sóng yên biển lặng.

 

Trong lúc Thương Duật đang cố tình muốn thăm dò hắc y kia, không ngờ người nọ đã chủ động hướng hắn công kích. Tuy Thương Duật hơi bất ngờ, có phần trở tay không kịp nhưng công phu hắn cũng không phải là dạng tép rêu tầm thường, biết rõ hắc y này cũng không đơn giản nên Thương Duật nãy giờ chưa từng một phút lơi lỏng, khinh suất ngược lại tập trung cao độ, dốc toàn lực ứng phó.

 

Nếu như theo tình huống trước mắt mà đánh tiếp, hắc y kia hiển nhiên cũng không phải là đối thủ của Thương Duật. Nhưng không ngờ khi Thương Duật định tung ra một chưởng cuối cùng giải quyết hắc y nhân thì không biết từ đâu bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều hắc y nhân khác.

 

Không nghĩ tới thoáng cái nơi này lại bị bao vây bởi mười mấy tên hắc y nhân, nếu hắn cố gắng tiếp tục chống chọi thì cũng coi như miễn cưỡng ứng phó, nhưng thời gian càng kéo dài thế lực hắn sẽ hao tổn càng nhiều, hơi thở lúc này cũng dần dần trở nên ồ ồ, bước chân bên dưới cũng hơi loạng choạng không vững, trong đầu không ngừng có tiếng nói nhắc nhở hắn không nên tiếp tục ham chiến như thế.

 

Trong lúc còn đang do dự hắn bị một chưởng bất ngờ đánh thẳng về phía trước ngực. Cơ thể rất nhanh bị một cơn đau đớn đánh úp lại, ánh mắt Thương Duật hơi mờ mịt nhưng khóe mắt lại đang nhìn về tiểu viện phía tây chỗ kia. Hắn không ngần ngại ném ra một viên thuốc nổ phòng sẵn trong người, đây là vũ khí phòng thân mà Ngự Mạch đã giúp hắn chuẩn bị nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng có cơ hội sử dụng, qua hôm nay không ngờ lại có chỗ dùng đến. Khói trắng dày đặc rất nhanh vấy lên, tuy ánh lửa không phải lớn nhưng cũng làm một khoảng không chìm trong mù mịt.

 

Trong màn đêm sâu thẩm, thêm vào một mảng dày đặc khói thuốc nặng nề thế này nên bọn người hắc y nhân kia khoảnh khắc không thể định ra vị trí chính xác của Thương Duật. Ngược lại bọn họ nghe thấy từ xa có tiếng chân của rất nhiều người đang tiến đây dập lửa, không còn cách nào khác đành phải lựa chọn rút lui. Trong nháy mắt cả đám hắc y nhân nhanh chóng biến mất vô tâm vô tích không còn một tên.

 

Sáng sớm hôm sau, toàn bộ Cầu Phúc tự lại khôi phục sự thanh tĩnh như cũ. Tất cả những náo loạn và những hắc y nhân bí hiếm đánh nhau vào đêm hôm qua đều bị bí mật giấu kín, không một ai dám mở miệng nhắc đến, e sợ sẽ làm quấy nhiễu đến sự tịnh tâm cầu nguyện của nương nương.

 

Trừ bỏ hôm qua phải đi cầu nguyện làm lễ khai đàng thì những chuyện bọn họ cần làm hôm nay cũng không khác gì hôm qua là mấy. Nịnh Phi vẫn như ngày đầu tiên, từ đầu tới cuối đều âm thầm làm hết mọi thứ.

 

Chỉ có một điều làm cho Điệp Vũ Dương cảm thấy hết sức khó hiểu chính là chủ trì phương trượng xem ra cũng không hề vui vẻ gì khi nhìn thấy nàng bầu bạn bên cạnh Nịnh Phi. Điều này so với tính cách của người tu hành thật sự rất không thích hợp. Sau khi nghe chủ trì bảo chuyện ăn chay niệm phật không chừng ít nhiều sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe cùng thai nhi trong bụng, Nịnh Phi tự nhiên cảm thấy lo lắng, vì thế bà liền ra lệnh cho Điệp Vũ Dương được ngoại lệ miễn làm.

 

Cho nên mấy ngày sau đó, sáng sớm Vũ Dương cũng sẽ không cần đi theo bà. Dù sao đây cũng không phải là chuyện thú vị, lại nói không cần phải tiến đến đó để làm cho chủ trì phương trượng khó xử, nên nàng được thảnh thơi một mình đi dạo chung quanh.

 

Sau khi trải qua đêm thứ tư trong Cầu Phúc tự, bởi vì đêm thứ nhất không thấy Thương Duật ghé đến nên nàng đã muốn quên mất. Dù sao từ trước đến nay tất cả những hỉ nộ ái ố của nàng cũng không bị ảnh hưởng bởi bất kể người nào, lại nói nàng càng không phải là người có khả năng có thể làm ảnh hưởng đến cảm xúc của ai đó, trái lại những ngày này nàng rất nhàn hạ cùng Nịnh Phi thảo luận về Phật học. Ngày qua ngày hai người trò chuyện lại càng một ăn ý, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác vui vẻ khó tả.

 

Giờ nàng mới hiểu được vì sao có rất nhiều người tình nguyện ăn chay niệm phật, chính điều này cũng giúp cho họ có một cái nhìn và hiểu biết sâu sắc hơn về quy luật trong cuộc sống. Nàng phát hiện ngôn ngữ phật học quả nhiên rất thâm ảo, chỉ cần một chữ đơn giản cũng có thể mang ý nghĩa sâu sắc làm người ta phải suy nghĩ cân nhắc cả tận nửa ngày.

 

Bởi vì ngày mai phải hồi cung cho nên đêm nay dù đã rất muộn nhưng Điệp Vũ Dương vẫn nấn ná hầu chuyện bên cạnh Nịnh Phi.

 

Đây là đêm thứ hai Vũ Dương cùng Nịnh phi cùng nhau nghỉ ngơi một chỗ, trước đây đối chuyện thế này nàng cảm thấy là cỡ nào nhàm chán, thật vô vị. Nhưng hiện tại nàng không hiểu sao lại rất thích được cùng Nịnh Phi lẳng lặng thế này, khép mắt cùng nhau thủ thỉ tâm sự.

 

Nhưng đến sáng ra khi bước vào đại điện Vũ Dương lại cảm thấy hình như chung quanh nơi này có phần không thích hợp. Từ khi chính mình bước vào một khắc, phương trượng chủ trì liền nhìn nàng cười nói:”Điệp cô nương vì sao hôm nay cũng đến đây à!” Chỉ một câu này liền thành công làm cho nàng tâm thần bồn chồn không yên, tay bất giác trong lúc đó liền bị Nịnh Phi nhẹ nhàng nắm lấy, đem cỗ mát lạnh từ lòng bàn tay mình truyền đến cho nàng, nhờ vậy cũng đem bất an trong lòng nàng trấn an đi xuống.

 

Đang lúc mọi người cúi lạy, ánh mắt chủ trì thoáng chuyển, lập tức trở nên hung ác. Nịnh Phi vốn nãy giờ vẫn đang bế mâu nên cũng không nhìn sự thay đổi của chủ trì, nhưng người vốn thận trọng như Điệp Vũ Dương lại không khó đã nhìn ra.

 

Một khắc kia khi chủ trì đứng dậy, toàn thân Điệp Vũ Dương cũng lập tức dựng lên phòng bị, nàng bất động thanh sắc nhìn chầm chầm mỗi một nhất cử nhất động của chủ trì.

 

Khi Vũ Dương vừa nhìn đến, đã thấy song chưởng của chủ trì hạ xuống, giống như hắn đã vận khí từ rất lâu chỉ chờ một khắc này, đem hết công lực tích tụ nãy giờ mà đánh hết ra.

 

Chưởng phong vừa giáng tới, Điệp Vũ Dương cảm giác được rất rõ ràng khí thế mạnh mẽ của nó, vội nhìn thoáng qua Nịnh Phi, lúc này Điệp Vũ Dương không một chút do dự, một phen cố đẩy Nịnh Phi tránh đi, đem cơ thể đã mang thai bảy tháng của mình chắn đỡ, hứng lấy chưởng phong trí mạng đang đánh tới.

 

 

Advertisements

2 comments on “Chương 154.2_Thế Thân Khí Phi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s