Chương 149_Thế Thân Khí Phi


Chương 149 Vũ Dương mắng Thương Duật.

 

“Cái gì?” Thình lình nghe tin tức kia truyền đến, Hương Lăng cả kinh, trước mắt thoáng cái một màu tối đen, cả người cứ như vậy mà bất tỉnh hôn mê.

 

May mắn thay Linh Nhi bên cạnh, nhanh chóng đỡ được thân thể nàng:”Vương Phi, Vương Phi ….” Từ khi có đứa nhỏ về sau, sức khỏe Vương Phi quả thật là suy nhược rất nhiều :”Còn đứng thất thần ở đó làm gì? Không mau chạy nhanh đến đỡ Vương Phi lên giường!”

Cứ như thế tin tức Thương Duật qua đời không đến nửa giờ đã truyền khắp vương phủ , tự nhiên cũng lan cả đến Mưa Bụi lâu.

 

Khi nghe tin này lúc đó Điệp Vũ Dương đang dùng điểm tâm, bề ngoài tuy nhìn không ra chút biểu hiện khác thường gì, chỉ là chiếc thìa trên tay hơi khựng lại một chút, xúc động này rất nhỏ nên không mấy ai có thể phát hiện ra, nhưng nếu nhìn cẩn thận sẽ thấy có một ít cháo đã rơi ra ngoài. Rõ ràng nàng mặc dù biết rằng tin này chỉ là giả, thế nhưng trong lòng vẫn không tránh được nỗi sợ hãi.

 

Những chuyện này nàng thật sự cũng nên ít nhiều đoán được, nhưng nàng cho dù có muốn chứng thực thế nào cũng không thể đi thăm dò thiệt giả, chỉ có chậm rãi chấp nhận những gì hắn đã an bài. Nhưng những chuyện sắp sửa phát sinh sau này nàng lại không có chút manh mối nào, điều này làm cho nàng cảm thấy có chút lo sợ. Còn Hương Lăng thì sao, không nghe được tin tức gì của nàng ta truyền đến làm cho Vũ Dương thêm phần lo lắng bất an.

 

Nàng thở dài một hơi, không biết giờ phút này nên làm gì mới phải.

 

Lúc Hương Lăng tỉnh lại, đập vào mắt nàng trước tiên đó là vẻ mặt lo lắng của Thương Thanh, nhưng thoáng  nghĩ đến tình hình Thương Duật hiện tại nàng càng vội vàng muốn nhanh rời giường:”Vương gia, ta muốn gặp Vương gia!”

 

“Vương gia đã qua đời!” Bởi vì câu nói thốt ra vừa rồi của Hương Lăng, những khẩn trương khi nãy của Thương Thanh thoáng cái biến thành vô tình, lãnh đạm:”Nếu như nàng muốn gặp hắn, e có thể nhìn thấy chỉ là một cổ quan tài mà thôi.”

 

“Vậy Vũ Dương đâu? Ta muốn gặp Vũ Dương!”

 

“Không được, sức khỏe của nàng hiện tại rất yếu.” Hắn thẳng thắn, cố chấp cự tuyệt yêu cầu của nàng cho dù nàng có kiên trì thì cũng vô dụng mà thôi.

 

Hương Lăng lẳng lặng nhìn nam nhân ở trước mặt mình, vô cùng đau lòng nói:”Thương Thanh, ngươi đã thay đổi, đã biến thành một người làm cho ta nhìn thấy mà vô cùng sợ hãi!” Nàng cố tình quan sát hắn, đối với chuyện nữ nhân đấu đá tranh sủng nàng thật sự rất am hiểu nên làm cái gì, nhưng nhìn bộ mặt vô tình của Thương Thanh lúc này, nàng thật không biết mình phải nên làm thế nào.

 

“Nàng cứ yên tâm, chỉ cần nàng chịu nghe lời, ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt, thì nàng ta nhất định sẽ không có việc gì!”

 

Hương Lăng không muốn nói tiếp, chỉ là khép lại đôi mắt, không muốn để ý đến hắn. Không tìm thấy Vũ Dương, Vương gia giờ lại qua đời, bây giờ tại nơi Vương phủ này nàng còn gì đáng để quan tâm nữa đây? Còn có cái gì đáng giá để nàng lưu luyến chứ? Ca ca, huynh ở đâu? Vì sao còn không đến xem Hương Lăng? Ca ca….

 

Nhìn biểu tình tuyện vọng đau đớn của nàng, Thương Thanh bất đắc dĩ chỉ đành lui ra ngoài. Hắn yêu nàng, nhưng hắn cũng yêu quyền lực, bởi vì chỉ có nắm được quyền lực trong tay, hắn mới có thể có được Hương Lăng. Tuy rằng không phải vẻ vang gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy được vẻ hỉ nộ ái ố của nàng mỗi ngày là đủ, không giống như trước kia, hắn chỉ có thể không ngừng suy đoán nụ cười của nàng, đoán nàng rơi lệ. Tất cả mọi thứ nay hắn có thể chân thật cảm nhận mới phát hiện thì ra nó lại trân quý như vậy. Nàng là điều tuyệt vời nhất từng xuất hiện trong đời này của, cảm giác đó giống như một loại thuốc phiện, đã không biết lúc nào xâm nhập sâu tận cốt tủy, càng ngày càng khó mà dứt ra được.

 

Hắn vừa đi khỏi, nước mắt Hương Lăng liền như lưu loát rơi xuống, rơi xuống cả dưới gối, lan ra thành một mảnh ướt át. Nơi đó thoáng cái trở nên thật ấm áp, nhưng sau khi ấm áp qua đi, thì chỉ còn lại sự lạnh lẽo, lạnh thấu cả tâm can:”Gia, người thật đã ra đi rồi sao? Làm sao có thể chứ? Làm sao có thể?” Thanh âm từ miệng nàng thốt ra, khàn khàn và vô lực, nhưng nhiều hơn hết chính là loại cảm giác thật bất lực.

 

Thái dương dần dần xuyên qua cửa sổ phủ xuống mặt nàng, hiện rõ một màu trắng bệch, tái nhợt làm cho người ta nhìn vào lại càng đau lòng không thôi. Khóe mắt vẫn còn đọng lại một giọt nước mắt, tất cả ánh sáng chiếu vào thoáng cái giống như bị hút vào đó, làm cho nó càng thêm trong suốt, không ngừng lấp lánh, tỏa ra ánh sáng như châu ngọc.

 

Từ khi Thương Duật qua đời, toàn bộ vương phủ đều ngập tràn một màu tang tóc. Vốn thời tiết đã vào đông nhìn vào đã hoang tàn, lạnh lẽo, giờ dưới tình cảnh này làm cho khung cảnh trước mắt càng tăng thêm vài phần rét lạnh. Một màu trắng hếu hòa quyện vào không khí giữa mùa đông trông như một bức màn tuyết trắng, hợp cùng với tấm thảm từ phía chân trời xa xa càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo mãnh liệt của khung cảnh trước mắt.

 

Biểu tình trên mặt nàng giờ đây chỉ có chết lặng, nói đúng hơn chính là tuyệt vọng. Không ai có thể hiểu mà giải thích tâm tình của nàng lúc này, lý giải những gì nàng đã vuột mất. Nhưng nàng càng lo lắng, không biết Vũ Dương một khi hay tin Vương gia qua đời thì sẽ thế nào đây? Sợ là nàng ta so với mình càng đau lòng hơn đi.

 

Nàng lặng lẽ ngồi chồm hổm nơi linh đường, đứa nhỏ trong bụng bởi vì tư thế nàng ngồi như thế này mà có phần bất mãn, không ngừng náo loạn trong đó. Tuy vậy nàng lại không có lấy một chút khí lực nào để rời đi, chỉ việc nghĩ đến người nay đang nằm trong quan tài kia là hắn thì trái tim liền bị thiêu rụi, tan ra như một mảnh tro tàn.

 

Thẳng đến khi mặt trời ngã về phía tây, lúc này Linh Nhi mới giục nàng rời khỏi.

 

Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời cao, ánh mắt chạm phải một màu đỏ rực, thật đẹp thế nhưng nó lại xuất hiện không đúng lúc, cho nên giờ đây nhìn vào cảnh đẹp trước mắt nhưng một chút vui sướng cũng đều không thể khơi dậy nổi.

 

Hương Lăng thở dài một hơi, dọc theo hành lang dài từng bước từng bước đi tới. Còn chưa đến chỗ ngõ quặt, bên tai đã truyền tới giọng nói vô cùng kích động của Thương Thanh:”Nương, ta đã nói rồi, ta chỉ muốn Hương Lăng mà thôi!”

 

Nàng hơi dừng lại cước bộ, vì nghe hắn nhắc đến tên mình nên trong lòng cũng có chút hiếu kỳ.

 

“Thanh Nhi, con nên thanh tỉnh một chút? Vì Hương Lăng, con lại muốn nương ra tay giết Vương gia hay sao, chuyện này có phải điên cuồng quá mức rồi không?”

 

“Nhưng còn có thể làm gì bây giờ? Nương, người cũng có tuổi trẻ bồng bột, cuồng nhiệt không phải sao?  Nếu như con không chiếm được Hương Lăng, cho dù có được địa vị này thì sao chứ, cũng đâu còn có ý nghĩa gì!”

 

Ngọc Tố phu nhân nghe xong toàn thân run rẩy, cố vịn lấy hành lang bên cạnh để chống đỡ thân mình:”Thanh Nhi, con thật sự không thể nào không làm như thế được à?” Trong giọng nói hoàn toàn không giấu được sự yếu ớt, bất lực. Sống trong vương phủ, không ai mà bà không thể thu thập, nhưng đối với đứa con trai chính mình thì lại rất bất lực.

 

“Không sai!” Ngữ khí của hắn vô cùng kiên quyết, làm cho bất kỳ người nào nghe thấy cũng biết không thể còn cách nào thay đổi.

 

Ngọc Tố phu nhân hơi lắc đầu, bà thật ra đã sớm biết rõ không phải sao? Chính là bà vẫn không chịu chấp nhận sự thật mà thôi! ”Vậy ngươi cứ đi làm đi, nương chỉ hy vọng ngươi có thể sống vui vẻ là tốt rồi!” Ngọc Tố phu nhân vỗ nhẹ lên vai hắn vài cái, bước chân hư nhuyễn, loạng choạng, cố bám theo phía hành lang dài rời đi.

 

Thoáng nhìn đến bóng dáng mẫu thân, hắn thấy bà tựa hồ đã như già đi rất nhiều. Nhớ đến hình ảnh nữ nhân kiêu ngạo trước đây, trong lòng hắn vô cùng thương cảm, thì ra bà cũng không thể thắng được những năm tháng tra tấn cùng dày vò kia.

 

Hương Lăng nãy giờ đứng đó nghe được tất cả mọi chuyện, biết được Vương gia giờ vẫn còn sống thì trong lòng cũng ngập tràn vui mừng, thì ra hắn chỉ là bị Thương Thanh đem đến giấu ở một chỗ khác mà thôi. Nhưng giờ nàng phải làm thế nào đây, làm thế nào mới có thể bảo vệ được tính mạng cho Vương gia đây? Nàng phải hy sinh cái gì thì mới mong được một lần nữa có cơ hội nhìn thấy người nam nhân mà nàng yêu tha thiết kia?

 

Không có thời gian để đứng đây tự hỏi nhiều, cước bộ bên dưới đã chậm rãi bước tới.

 

Sự xuất hiện bất ngờ của nàng lúc này làm cho Thương Thanh có hơi bối rối, chẳng lẽ chuyện vừa rồi nàng đã nghe được tất cả rồi sao? Chỉ là không biết…

 

“Ngươi nhất định phải đoạt được ta sao?”

 

Nàng bình tỉnh hỏi hắn, cố tình đánh gãy tất cả những suy đoán trong đầu hắn lúc này, buộc hắn không thể không nhìn thẳng vài trong mắt nàng mà trả lời:”Đúng vậy!” Vấn đề này rất đơn giản nhưng lại làm cho hắn phải dùng cả đời của mình để trả giá.

 

“Chỉ cần người kia sống sót, Vũ Dương có thể bình an thì ngươi tùy thời có thể thú ta!” Nàng nhẹ nhàng lướt qua người hắn, nước mắt giờ như xâu chuỗi ngọc bị đứt không ngừng liên tiếp rơi xuống. Nhất thời nàng lại quên mất mình cần phải học cách kiên cường, nhưng vì tâm tình hỗn loạn nên mọi thứ mà nàng đã cố ngụy trang bấy lâu cũng tán loạn bay mất, theo gió phiêu tán, hợp thành một chuỗi ca khúc vô cùng thê lương.

 

Vốn vẻ mặt của hắn đang rất căng thẳng, nhưng bởi vì lời nói vừa rồi của Hương Lăng thốt ra làm cho nét mặt hắn nhất thời trở nên sáng lạn. Hắn biết giờ đây lòng nàng đang rất khổ sở, nhưng hắn quyết không muốn đi đối chứng hay xác thực gì cả, ngược lại rất vui mừng chạy đi thu xếp mọi chuyện.

 

Tin tức Hương Lăng gả cho Hương Lăng, cộng thêm tin tức Thương Duật qua đời làm cho Điệp Vũ Dương nghe xong liền bàng hoàng. Mặc dù không biết là tình huống bên ngoài lúc này thế nào nhưng nàng có thể đoán được Hương Lăng chắc chắn đã phải chấp nhận vì một điều kiện gì đó, bằng không với tấm chân tình của Hương Lăng dành cho Thương Duật mà nói, nàng ta tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như thế.

 

Không thể nhìn thấy người, chỉ có thể ở đây mà đoán, lòng nàng càng lúc càng trở nên bất an :”Lãnh Mi, Vương phi nay thế nào?”

 

“Tốt lắm!” Trừ bỏ trong lòng không ngừng lo lắng, sợ hãi, hẳn còn có không ít tuyệt vọng.

 

“Ta muốn đi gặp Vương Phi!” Đối với Hương Lăng, từ đầu đến cuối nàng chỉ thể thành thật mà xin lỗi, bởi vì hiện nay chỉ có Hương Lăng là phải mỗi ngày chịu đựng tra tấn vì phải sống trong bàng hoàng và bất lực mà thôi.

 

“Không được!”

 

Không nói dông dài, Điệp Vũ Dương đi thẳng một mạch tới cửa, cũng không thèm nhìn tới Lãnh Mi. Nàng không thể không lo cho Hương Lăng, nàng ta nay đã có thai trong người, thân thể vốn là suy nhược, nếu lỡ xảy ra chuyện gì không chỉ có một mình nàng khó chịu, mà người chịu tra tấn nhiều nhất hẳn không ai khác mà chính là Thương Duật.

 

“Tiểu thư, người muốn đi đâu?” Thân ảnh Lãnh Mi ”sưu” một tiếng đã nhanh chóng bay đến đứng trước mặt Điệp Vũ Dương, cố tình ngăn lại đường đi của nàng:”Tiểu thư, nếu người xuất hiện, thì mọi chuyện sẽ rối tung lên ngay.”

 

“Ta nhất định phải gặp Vương phi!” Ánh mắt kiên định nhìn vào Lãnh Mi, cho thấy nàng không có ý nhượng bộ:”Lãnh Mi, ngươi hẳn nên hiểu, ta một khi đã muốn làm chuyện gì, thì mặc dù người đó là Vương gia đi nữa, cũng không thể nào ngăn cản!”

 

Những lời này ngoại trừ Vương gia, người có thể lĩnh ngộ sâu sắc nhất chính là Lãnh Mi. Điệp Vũ Dương ngoan cố lạnh lùng, nếu đã rõ ràng mục đích của mình thì đương nhiên có thể dễ dàng làm cho Vương gia giận đến sôi máu, mà trong phủ này sợ cũng chỉ có duy nhất một mình nàng ta mới có khả năng như thế mà thôi. Lãnh Mi hơi do dự, cuối cùng đành mở miệng:”Tiểu thư ngươi chờ một chút, thủ hạ đi gọi Vương phi trước…”

 

“Ba” một tiếng, đầu vai Lãnh Mi bị người đánh vào một chưởng:”Nha đầu….muốn chết sao, ai cho ngươi tự tiện đáp ứng như thế?” Phía Thương Duật giờ đây cũng chưa hề có chút động tĩnh gì, làm sao hắn có thể tùy tiện để cho người khác biết được hành tung của Vũ Dương chứ?

 

“Vậy ngươi hãy ở đây mà ứng phó nàng ta đi!” Lãnh Mi lui lại vài bước, nét mặt không chút thay đổi, đứng sang một bên xem kịch.

 

Ngự Mạch gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười nói:”Ha ha, ha ha, Vũ Dương, cái đó…” Thật ra mà nói, nếu bảo hắn đi thay đổi Vũ Dương thật là một chuyện rất khó nha.

 

“Ta muốn gặp nàng!” Nàng biết là khó, nhưng nàng thật sợ hãi Hương Lăng sẽ bị tổn thương.

 

“Vương phi kia dù sao cũng coi như là tình địch của nàng, nàng ta nếu xảy ra chuyện, đối với nàng mà nói chẳng phải tốt hơn sao, nàng làm như vậy lúc này có phải rất không tỉnh táo không?”

 

“Ta muốn gặp Vương phi!”

 

Hắn cố nuốt xuống, hít một hơi thật sâu:”Vũ Dương, nàng cẩn thận ngẫm lại…”

 

“Ta muốn gặp Vương Phi!”

 

“Nàng thắng!” Ngự Mạch thở hắt ra một hơi, mạnh mẽ xoay người hướng Lãnh Mi trừng mắt một cái:”Ngươi còn đứng đó mà cười cái gì?” Khóe môi Lãnh Mi hơi chút gợn lên, nhìn vào trông quả thật rất mê người.

 

“Gọi Vương Phi!” “Sưu” một tiếng, Lãnh Mi liền nhanh chóng phóng đi.

 

Ngự Mạch ra lệnh xong, rầu rĩ ngồi xuống ghế, hắn thở phì phì nhìn Điệp Vũ Dương, ánh mắt không dấu được tia mỉm cười:”Vũ Dương, người cứ chờ mà xem, gieo gió rồi sẽ gặp bão!” Cứ nghĩ nàng nhất định bị trừng phạt hắn nở nụ cười càng thêm xấu xa.

 

Lúc Hương Lăng đến nơi, nhìn đến người đang đứng trước cửa chào đón mình là Điệp Vũ Dương thì những giọt nước mắt ẩn nhẫn bấy lâu bất giác liền tràn ra như đê vỡ, cả thân mình ngã nhào vào lòng Điệp Vũ Dương, rồi “Oa” một tiếng khóc lớn:”Muội muội….” Nay người mà nàng có thể tâm sự chỉ có Vũ Dương mà thôi, vốn cho rằng nàng đã bị Ngọc Tố phu nhân bắt đi, nay xem ra mọi chuyện cũng không phải như thế.

 

Vũ Dương nâng tay khẽ vỗ lên vai nàng, để nàng dựa vào đầu vai mình mà tiếp tục khóc. Nhưng hốc mũi của chính nàng cũng dần dần dâng lên cảm giác toan sáp, khó chịu, đau đớn không thôi, nam nhân Thương Duật này thật sự là quá mức tự phụ, làm cho Hương Lăng phải chịu ủy khuất lớn thế này, tương lai mặc dù có lẽ sẽ không phát sinh cái gì, nhưng chỉ sợ khó có thể bù lại tất cả những thương tổn mà nàng ta phải chịu đựng hôm nay.

 

Thật lâu sau đó Hương Lăng mới nín khóc, nhưng cũng chưa buông Vũ Dương ra, chỉ là ghé vào đầu vai nàng thúc thít, nức nở.

 

“Vương Phi, người không nên làm như thế!” Nàng hơi đẩy Hương Lăng ra cách mình một khoảng, ánh mắt kiên định nhìn nàng:”Người làm như thế sẽ chỉ làm cho Vương gia càng thêm khổ sở mà thôi.”

 

“Nhưng nếu ta không làm vậy, thì tính mạng Vương gia sẽ rất nguy hiểm!”

 

“Vương gia lúc này cũng không phải…”

 

“Vũ Dương, sao còn không mau đỡ Vương Phi ngồi xuống!” Ngự Mạch kéo ra chiếc ghế dựa, hấp tấp chen vào, hắn rõ ràng cố tình ngăn cản sự kích động của Vũ Dương lúc này, sợ nàng nói ra kế hoạch của Thương Duật.

 

Cố lấy bình tĩnh một chút, Vũ Dương lại mở miệng lần nữa nhưng giờ nghe ra đã không còn chút kích động nào:”Vậy Vương phi người nhất định phải bảo trọng!” Hương Lăng tuy cá tính không quá khó khăn, nhưng tình cảm đối với Thương Duật thì phá lệ cố chấp, luôn chung thủy một lòng. Nàng chỉ lo sợ một ngày không lâu trong tương lai nàng ta sẽ làm ra việc ngốc nghếch nào đó.

 

Lời nói của Vũ Dương nghe vào tai tuy rất lạnh lùng, thờ ơ nhưng lại làm cho Hương Lăng vô vàng cảm động. Tính cách Vũ Dương hiển nhiên không nhiệt tình như những người khác, có thể làm đến như vậy, đã coi như phá lệ quá mức quan tâm rồi:”Yên tâm, ta sẽ không làm chuyện điên rồ, bởi vì ta còn có nó!” Hương Lăng nhẹ vỗ lên bụng mình, nhưng nụ cười giờ chỉ tràn ngập chua xót.

 

Không nói lời nào nữa, Vũ Dương chỉ lặng lẽ ngồi đó ngắm nhìn Hương Lăng. Nàng ta giờ đã có bầu được tám tháng nên bụng cũng lớn hơn so trước rất nhiều.

 

“Vũ Dương, ngươi biết không? Ta thật sự rất thích tiểu hài tử, cho nên vì đứa nhỏ, ta cũng sẽ cố gắng bảo trọng sức khỏe mình thật tốt.” Tuy lời này nói ra là để an ủi Điệp Vũ Dương, nhưng thật ra Hương Lăng cũng tự biết nàng đây là nói cho chính mình. Sự kiên trì bấy lâu nay của nàng vốn đã bị vơi đi rất nhiều, nhưng một lần nữa nhờ có Vũ Dương và Thương Duật nên nàng mới lấy thêm được kiên cường. ”Nay nhìn thấy muội ta mới phát hiện nguyên lai muội so với ta thật càng khổ sở hơn nhiều. Bởi vì muội ngay cả giường của hắn cũng không thể đến gần, tất cả chỉ có thể dựa vào nghi ngờ để chống chọi qua ngày, là tốt là xấu muội thủy chung chỉ là nghe được qua tin tức từ miệng người mà thôi.”

 

Hương Lăng, nàng mãi mãi luôn thiện lương như vậy:”Sẽ không, nô tỳ thấy mình rất tốt!”

 

“Còn có một tin tức này, muội muội sợ là con không biết đâu! Ngày mai, chính là ngày Thương Thanh cưới ta…”

 

“Không!” Tiếng thét bén nhọn vang lên, cũng phóng thích sự thống khổ và giãy dụa của Điệp Vũ Dương:”Không được, Vương Phi, không cần làm vậy!” Thương Thanh làm sao có thể hành động như vậy chứ? Làm người tại sao lại tàn nhẫn như thế? Vẫn còn là trong tang kỳ của Thương Duật, Thương Thanh làm sao có thể đi cưới Hương Lăng? Làm vậy thì Hương Lăng trong tương lai còn mặt mũi nào để đối diện với Thương Duật chứ?

 

Hơi mim cười một cái, nhưng nàng lại phát hiện thì ra ngoài miệng tuy mỉm cười nhưng trái tim sao lại đau quá, nước mắt không khống chế cũng bắt đầu tràn mi:”Muội…muội…”

 

Cảnh tượng thế này làm nàng không thể không cảm thấy khổ sở, trước mắt một tần hơi nước mờ mịt, từ từ bao phủ hai tròng mắt. Xuyên qua đầu vai Hương Lăng, nàng lạnh lùng nhìn đến Ngự Mạch tự hỏi: muốn tới khi nào thì Thương Duật mới chịu xuất hiện đây? Muốn thành ra cục diện thế nào thì hắn mới cho các nàng có được cảm giác an toàn chứ?

 

Suốt một canh giờ gặp mặt, một bên là Vũ Dương không ngừng chìm trong trầm mặc còn Hương Lăng một bên lại không ngừng rơi lệ. Bầu không khí đầy áp lực lúc này làm cho cả đại sảnh càng trở nên trầm trọng.

 

Lúc Hương Lăng rời đi còn không quên dặn dò Điệp Vũ Dương phải ăn uống thật tốt, càng phải chăm sóc, chiếu cố bản thân mình nhiều hơn.

 

Cho đến khi thân ảnh của nàng biến mất, nước mắt của Điệp Vũ Dương lúc này mới chậm rãi chảy xuống. Trước mặt Hương Lăng nàng không có tư cách để khóc; nữ nhân vĩ đại như thế chỉ làm cho nàng cảm thấy bản thân mình dơ bẩn mà thôi. Vì nàng nên người thiện lương như Hương Lăng mới không thể có được một tình yêu tinh khiết, bởi vì nàng cho nên Thương Duật chỉ có thể dùng thân tình để đối với Hương Lăng mà thôi.

 

“Ngự Mạch, muốn đợi cho tới khi nào? Tới khi nào thì mọi chuyện mới có thể chấm dứt?” Lần đầu tiên nàng thật sự muốn phát điên, không phải nàng đang vì chính mình mà chỉ là vì người nữ tử đáng thương kia.

 

Ngự Mạch né tránh ánh mắt của nàng đang nhìn mình rất gần, thân bất do kỷ nói:”Ta không biết, tất cả còn chưa đến lúc, chưa đến…”

 

“Quá tàn nhẫn, các ngươi thật quá tàn nhẫn!” Điệp Vũ Dương ngẩng đầu lên, cả giận nói:”Thương Duật, ngươi thật là hỗn đản, hỗn đản….” Nước mắt trong suốt từng giọt rơi xuống, mấy ngày liền kinh hoảng cùng bất lực, cho nên văn chương thốt ra cũng khó mà lưu loát.

 

“Điệp Vũ Dương, lá gan của nàng quả thật không nhỏ mà, ngay cả bổn vương cũng dám mắng?” Giọng nói lạnh lùng truyền đến, từ một góc nhỏ trong đại sảnh, một thân ảnh chậm rãi đi ra, không cần nhìn kỹ, cũng biết khí phách bức người kia chính là của hắn. Trong phút chốc nàng cảm thấy khắp nơi trong đại sảnh chỉ tràn ngập duy nhất loại khí thế thật bức người.

 

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s